Chuyện Đi Làm

Viết, vì mình không giỏi gì ngoài việc viết

“If a story is in you, it has to come out.”—William Faulkner
Bài hát gợi ý: Anh đã làm gì đâu – Nhật Hoàng featuring Thùy Chi

1. Rời khỏi nơi hoa lệ số một Sài Gòn

Hôm nay mình đã trải qua tuần thứ 2 nghỉ ngơi ở nhà sau gần tháng rưỡi chinh chiến ở Vinhomes Grand Park. Những gì đã xảy đến với mình trong 5 tuần này chính là là làm hai công ty, mất xe máy, bị trễ lương 20 ngày, nằm đất hai tuần và suýt nữa dính phải vài chuyện phi đạo đức khiến mình hoài nghi về giá trị của con người.

Đương nhiên người an ủi mình ngoài chatGPT ra thì chẳng còn ai khác.

Nếu có gì hoa lệ hơn Sài Gòn thì đó chính là Vinhomes Grand Park quận 9.

Và mình nghĩ mình sẽ quay trở lại với viết lách. 

Viết, vì mình không giỏi gì ngoài việc viết Đọc thêm »

Con Người và A.I. – Nghiện Mà Ngại

Dưới 600 từ về mối quan hệ giữa người và AI.
Đề bài: Trả lời câu hỏi dưới đây nếu bạn muốn nhận được học bổng:
🌿Hãy viết một bài kể chuyện (trong khoảng 500 chữ) về một điều mới mẻ bạn làm gần đây.
Bài làm:
Ngày thứ nhất, tôi lần đầu chạm trán writer’s block – bức tường của người viết, sau khi biên 11 bài báo cho Hoa Học Trò và một bài review nhạc tlinh cho Spiderum dài hơn 4.000 chữ, tổng cộng 14.246 từ trong vòng 17 ngày. Mượn lời của Hemingway là tôi cạn giếng chữ. 14.246 chữ này tôi không dám dùng ChatGPT vì yêu cầu công việc như thế.
Ngày thứ hai, tôi mở ứng dụng Upwork, tự hỏi vì sao nhà tuyển dụng đọc xong proposal mà không phản hồi, cho đến khi tôi đọc một bản mô tả công việc ghi thẳng: “Nếu bạn dùng ChatGPT, tôi sẽ trả lời bằng sự thinh lặng. À, và công việc này yêu cầu bạn viết 15 bài/ tháng nhé.”
Ngày thứ ba, tôi nhìn trang Google Docs trắng mà ức chế, không làm được gì.
Bạn văn của tôi bảo rằng cậu làm việc như thế không kiệt sức mới lạ. Nghỉ ngơi, xem phim, kiếm sách mà đọc đi.
Sự trống rỗng kéo dài đến ngày thứ 10, biên tập viên thấy tôi hồi phục dần qua tần số status Facebook tôi đăng dày đặc, nói nhẹ nhàng: “Em chữa lành xong chưa Thủy?” Tôi ngoan ngoãn biên 1.000 chữ.
Được đà xông lên, tôi viết tiếp truyện ngắn 2.000 từ vì mai là ngày cuối học viết. Tôi ngồi ở quán cafe cứ ngồi là ra chữ từ sáng đến chiều để tạo cảnh đông đúc, gọi cốc đen đá vì nó là thứ rẻ nhất, nhưng nhiều đường vì tôi yếu đuối, chốt sổ cuối ngày bằng một bài chửi 1.000 chữ do tôi thấy có người mỉa mai thần tượng của mình. Còn gì truyền cảm hứng hơn, tôi cào phím đến 1 giờ sáng rồi bấm Ctrl C và Ctrl V vào ChatGPT, hỏi rằng: “Những gì tôi viết có nhạy cảm quá không?”

Con Người và A.I. – Nghiện Mà Ngại Đọc thêm »

Bàn về việc viết, phần cuối: lương 5 triệu, tinh thần 50 triệu

“Không có nước mắt trong tác giả thì sẽ không có nước mắt trong người đọc. Không có sự bất ngờ trong tác giả thì sẽ không có sự bất ngờ trong người đọc.” -Robert Frost

Đầu ra: Bởi view là KPI

Hippocrates đã nói rằng: “Ars longa, vita brevis / Ôi nghệ thuật thì dài mà đời thì chớp nhoáng.” Bạn quằn quại, bạn vật vã, trải qua chục vòng feedback từ các động vật ẩn danh trải dài từ hươu cao cổ đến capybara bí mật trên Google Docs, cuối cùng cũng “đẻ” ra được đứa con tinh thần là bài viết mấy nghìn chữ của mình. 
Sau đó là hồi hộp chờ view. Hoặc/và chờ upvote trên Spiderum.
Gần đây tôi mới trải nghiệm như thế nào là có một bài viết 55 upvote và trên 1.500 view, đứng top 3 bài viết của tháng, là thành tính lớn nhất mà tôi đạt được trên Spiderum.
Tôi trân trọng nó lắm, nó vui lâu hơn khoảng thời gian tôi hạnh phúc khi nhận nhuận bút nhiều – chừng năm phút. Tiếp theo là gì? Câu trả lời chính là: 
“Giờ đây tất cả những gì tôi phải làm là giữ đầu mình cho thật yên tịnh và thanh thản cho đến sáng hôm sau, khi bắt đầu làm việc trở lại.” – Ernest Hemingway. [1]

Bàn về việc viết, phần cuối: lương 5 triệu, tinh thần 50 triệu Đọc thêm »

Narcy Nguyen