Tôi mơ lý do tôi đốt ba số the ngừng bảo tôi hút vì điều gì mà thuốc lắm thế

thơ thuốc lá
Postcard bao thuốc lá.
Mặt sau của postcard song ngữ

Bản tiếng Việt:

Tôi mơ lý do tôi đốt ba số the ngừng bảo tôi hút vì điều gì mà thuốc lắm thế

Tôi bắt đầu ngừng mơ

từ khi tôi dùng thuốc

từ hai không mười tám

bốn loại thuốc an thần

hằng ngày để bình thường

để luồng cortisol

đừng khiến tôi kỳ quặc

lý do tôi uống thuốc

thường hay hút Thăng Long

tình cờ thay, tôi đốt

ba số cũng từ đó

nên tôi không thể tránh

một lời thề từ Người

điều không đáng tin nhì

từ những người tình nghiện

là lời anh yêu em

điều không đáng tin nhất

là lời thề bỏ thuốc

vào hôm trước, hôm sau

điếu thuốc vàng vẫn cháy…

Thật là nực cười thay

Người đưa tôi vào đời

nhưng người biết giải phẫu

học của những nỗi đau

trên vai tôi rõ nhất

là một thợ xăm tôi

mới gặp lần đầu tiên

người biết vẻ mặt hoang

dại nhất của tôi là

một người lạ trên app

màu vàng, người nhìn thấu

những ý tưởng của tôi

dưới diễn đạt vụng về

là một người nói yêu

tôi hơi vội, nhưng thật

nhưng tất cả những gì

tôi cần lại là Người

chỉ là Người mà thôi

sự chấp nhận từ Người

Người đến xin lửa tôi

buổi khuya rồi bảo rằng:

Con gái sao lại hút

thuốc!

Tôi nuốt câu trả lời

trong giấc mộng duy nhất

tôi thấy con khỉ cái

của Harry Harlow

sau này lớn lên cũng

sẽ có một hình xăm

khói

ở trên đùi mà thôi…

Bản tiếng Anh

I dreamt that the reason I light those menthol 555s would stop asking who made me smoke so damn much

I stopped dreaming

the moment those pills

merged with my system

since 2018

four SSRIs every day

 just to stay normal

yet the cortisol rush

still makes me act weirdly

the very reason I take my meds

He smokes Soaring Dragon

coincidentally, I

started burning those triple-fives

around that time too, so

I could never escape

a vow from The One

the second most unreliable thing from nicotine lovers is the phrase “I love you.”

the least reliable thing is the vow to quit

on the night before, yet the very next day,

the golden cig still burns…

 

How bitterly ironic

He brought me into a new world

yet the one who knows the anatomy of the trauma upon my shoulders best was a tattoo artist I met for the very first time

the ones who knew my second wildest face were strangers on a yellow app

the one who sees right through my thoughts beneath clumsy words is someone who rushed to say he loved me, but truly

But all I ever needed was Him, just Him, only Him

it would be nice, if He could compliment me every 27 years

Tywin Lannister came to ask me for a light late at night, and said: “Why does a girl smoke?”

 

I swallowed my reply

I saw a smoky tattoo on her thigh

Harry Harlow’s female monkey’s upper leg

inked by Arya Stark

when they’ve outgrown their Saturn returns

in the dream that escaped medication

the only one in eight years…

 

I thought this was (The End) of my suffering, but it was not.

Mời bạn theo dõi InstagramFacebook của tôi để nhận những cập nhật mới nhất từ văn chương.



Chuyên mục:
Thơ

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Narcy Nguyen