Đã là con người còn hít bằng mũi nghĩa đen và thở drama nghĩa bóng ở thời đại này, có lẽ chúng ta ai cũng muốn nổi tiếng, ít nhất là một lần. Thế nhưng với những sự kiện xảy ra gần đây với đề văn thì cũng làm những cá nhân ngay cả không liên quan như mình suy nghĩ liệu mình có chịu được nhiệt hay không.
-
Đề văn và cái giá của sự nổi tiếng
Không ai bàn quá nhiều về đề toán, lý, hóa, anh, nhưng đề văn chín người một nghìn ý, bàn nó là dễ nhất.
Ban đầu mình chúc mừng anh Husky, một người hành xử rất đàng hoàng chuẩn mực, có sách được đưa vào tác phẩm, nhưng không hiểu sao mọi thứ diễn biến không theo mình nghĩ.

Có lẽ do cư dân mạng ghen tị, tiêu cực, thích hiểu nhầm và đói view?
Từ một cuốn sách không liên quan đến “Code và Cát”, họ ghét sang cả nền tảng, dù nền tảng đó không can thiệp vào nội dung cuốn sách, họ chỉ làm nhiệm vụ PR. Có lẽ “độc” giả không thích sẵn rồi, chỉ chờ thời đẩy mọi thứ tệ đi theo ý họ muốn.
Gần đây còn có một Threadser đặt nghi vấn sách dùng AI, mình comment tác giả không hề giấu chuyện đó, họ lại cãi thêm vậy thì tính nguyên bản ở đâu.

Cư dân mạng chỉ thích hai màu trắng đen, hai thái cực tốt xấu, họ không biết mọi thứ đều là một dải băng tần (spectrum).
Họ lôi cả năm sinh, cả những bài viết từ xa xưa thuở nào, những bài viết không ra sách, những bài viết không dành cho tệp độc giả lớn, độc giả cực đoan, những người đọc không có tư duy mở của tác giả ra, cắt ghép hình ảnh để làm những clip cho kịp xu hướng, cho kịp doanh thu, không nghĩ rằng nếu chính họ sau này hay con cái, người thân bị như vậy có lẽ họ cũng không ngon giấc cho là mấy.
Rồi hỏi tại sao ứng viên thi hoa hậu không khóa Facebook trước đêm trao giải.
Chúng ta cũng nên đặt câu hỏi là khi thời thế thay đổi, con người năm 2026 có phải chịu trách nhiệm cho những lời nói của chính mình năm 2006, 2016 dù vẫn sa sả là “thứ duy nhất bất biến chính là sự thay đổi”, của cả con người, cả thời đại.
Những người viết “không hiểu người ra đề nghĩ gì” có lẽ cũng nên tự hỏi người ta phải nghĩ đến thế nào cho lại, phải tìm lý lịch 3 đời của tác giả hay sao, hay phải tham chiếu quan điểm của Nagasawa trong “Rừng Na Uy” về quy tắc: “Không bao giờ đụng đến sách của bất cứ tác giả nào chưa chết ít nhất 30 năm”.
2. Steve Jobs Việt Nam
Rất nhiều bài viết đã nói về đề văn năm nay rồi, cho rằng Việt Nam không thiếu nhân tài, chỉ là môi trường chưa thực sự nâng đỡ họ.
Mình không biết đã ai nói rằng chính những người lên án đề văn cũng là một phần của sự không nâng đỡ ấy hay chưa.
Giả sử nếu Việt Nam có Steve Jobs thì có lẽ ông ấy phải thuê social listening trực Threads 24/7 để report hết các bình luận bảo ổng thiếu đồ mặc chứ không được sự ưu đãi sính ngoại là ăn mặc đơn giản để tập trung làm công nghệ.
Steve Jobs da vàng có lẽ phải dành một thời gian dài ở ẩn vì scandal sử dụng chất k*ch th*ch và môi trường trong t* cũng không giúp ông phát minh ra gì. Có thể túi ông ấy sẽ luôn có thuốc lá làm thù lao giá rẻ đổi lấy những “phát minh” vĩ đại cũng không chừng.
Steve Jobs Việt sẽ chi mạnh cho đội ngũ HR đi xử lý truyền thông vì môi trường làm việc độc hại, sa thải nhân viên và dính bão 1 sao ở các trang review công ty.
3. Kết luận
Đây chỉ là một bài viết nhanh vào sáng thứ hai, chỉ sử dụng phần tóm tắt AI cài đặt sẵn trên Google nhằm mục đích research một số thông tin, tác giả đã có kiểm định lại.
Có lẽ Việt Nam đã có sẵn Steve Jobs đang ở ẩn đâu đó, gối đầu lên quyển sách “Dám bị ghét” và lên kế hoạch thuê người chấp bút quyển tiểu sử của chính mình, nhan đề “Đáng bị ghét” để chính ông có thời gian học thêm calligraphy vì nó mới là thứ quan trọng.
Những người như mình có lẽ cũng muốn nổi tiếng một lần cho biết cảm giác của sự tỏa sáng. Chưa biết ngày mai ra sao, có khi đang hôm nay đang dạy viết vui, mai lại đọc được comment ôi con đó làm giáo viên mà hút thuốc, mà mặc bikini, chanh chua, đanh đá, hay cãi nhau trên mạng không biết chừng.
Đính kèm một số bình luận không hiểu nổi logic của giang cư mận.

Mượn lời của B-wine thì ngày mai sẽ lại có chuyện trên trang nhất, cho dân mạng tầm 3 tháng họ sẽ quên những chuyện này và bận bàn những chuyên khác, những gì chất lượng sẽ ở lại với thời gian mà thôi.
Đọc thêm: “Code và Cát” của anh Huskywannafly: Học đại học là để đọc hiểu những tác phẩm như thế này



